Lần đầu tiên trong lịch sử, tuyển Đức thất bại trong một loạt sút luân lưu tại đấu trường FIFA World Cup. Thống kê kqbd này thoạt nghe có vẻ đơn giản và khô khan, nhưng với những ai đã dành hàng thập kỷ để dõi theo “Die Mannschaft”, nó chẳng khác nào một tiếng sét đánh ngang tai. Bởi lẽ, đối với người Đức, luân lưu chưa bao giờ chỉ là một trò chơi may rủi, mà đó là biểu tượng vĩnh cửu của bản lĩnh và niềm kiêu hãnh.
Lãnh địa luân lưu sụp đổ và cái kết của một biểu tượng

Trong quá khứ, luân lưu là thứ vũ khí khiến mọi đối thủ của tuyển Đức bước đến chấm 11 mét với đôi chân nặng trĩu vì áp lực. Đó là niềm kiêu hãnh được xây dựng qua hàng chục năm, qua biết bao thế hệ cầu thủ mà chỉ cần nhìn thấy màu áo trắng, người ta đã có cảm giác họ sẽ luôn là những người đứng dậy sau cùng.
Thế nhưng trên đất Bắc Mỹ, ngay cả điều thiêng liêng đó cũng không còn.
Đức đã thất bại trước Paraguay, và cay đắng thay, đó là một thất bại hoàn toàn xứng đáng. Họ cầm bóng nhiều hơn, sở hữu đội hình toàn sao, tạo ra vô số cơ hội nhưng cuối cùng vẫn bất lực trước một hàng thủ tổ chức tốt và một đối thủ thi đấu với niềm tin mãnh liệt. Trong bóng đá, nhà vô địch nào rồi cũng có lúc phải xách vali về nước, nên việc bị loại có lẽ không phải là điều tồi tệ nhất. Điều khiến người hâm mộ đau lòng nhất chính là cảm giác: đội tuyển đang đứng trước mắt họ hoàn toàn không còn mang dáng dấp của một nước Đức vĩ đại mà họ từng lớn lên cùng.
Sự biến mất của “Chất Đức” và tinh thần chiến binh bất diệt

Thế giới bóng đá không thiếu những đội tuyển xuất sắc. Có những đội khiến người ta ngưỡng mộ vì kỹ thuật điêu luyện, có đội lại làm cả thế giới mê mẩn bởi sự ngẫu hứng. Nhưng tuyển Đức thì khác. Người ta sợ Đức không phải vì họ luôn có những cá nhân kiệt xuất nhất, mà vì họ sở hữu một thứ tinh thần không bao giờ chịu khuất phục. Đó là hình ảnh Franz Beckenbauer thi đấu với cánh tay gần như gãy đôi, là Bastian Schweinsteiger với gương mặt bê bết máu chiến đấu trọn trận chung kết 2014, là khí chất lẫm liệt của Oliver Kahn hay Philipp Lahm. Họ mang đến một niềm tin kỳ lạ: dù bị dồn ép đến nhường nào, Đức vẫn sẽ tìm ra cách để tồn tại. Nhiều khi, họ thắng chỉ vì… họ là Đức.
Thế nhưng, cái “chất Đức” ấy đã bay biến từ lúc nào? Nỗi thất vọng bắt đầu từ World Cup 2018, kéo dài sang World Cup 2022 khi họ liên tục rời giải từ vòng bảng. EURO 2024 từng thắp lên hy vọng về một sự trở lại dưới thời Julian Nagelsmann cùng thế hệ của Musiala hay Wirtz. Nhưng rồi World Cup 2026 lại tàn nhẫn kéo tất cả trở về vạch xuất phát. Vẫn là sự bế tắc trước hàng thủ lùi sâu, phương án tấn công thiếu đột biến và sự bảo thủ trong cách tiếp cận. Để rồi khi bước vào “lãnh địa bất khả xâm phạm” mang tên luân lưu, thay vì khiến đối thủ run sợ, người phải thấp thỏm lo âu lại chính là những cổ động viên Đức.
Xem thêm: Giọt nước mắt Rupert mang tên Hà Lan
Nỗi sợ hãi trách nhiệm và một tương lai vô định

Theo các chuyên gia soi kèo, sự sụp đổ về mặt tinh thần càng được bộc lộ rõ nét qua những tiết lộ cay đắng sau trận đấu. Theo tờ BILD, sau khi Manuel Neuer xuất thần cản phá cú sút thứ 5, Joshua Kimmich đã phải đi hỏi quanh các đồng đội xem ai có thể thực hiện loạt sút thứ 6. Đáng buồn thay, một vài ngôi sao được cho là đã từ chối bước lên vì không chịu nổi áp lực. Trách nhiệm cuối cùng bị đẩy sang Jonathan Tah – một trung vệ chưa từng thực hiện quả 11m nào trong suốt sự nghiệp – và hệ quả là cú sút hỏng định mệnh.
Đá hỏng là chuyện bình thường trong bóng đá, nhưng sự chần chừ, trốn tránh trách nhiệm trong thời khắc sinh tử chưa bao giờ là hình ảnh của Die Mannschaft. Sau giải đấu, DFB và Nagelsmann có thể mổ xẻ về chiến thuật, về chấn thương hay vận rủi. Nhưng tất cả những điều đó không thể bào chữa cho hơn 12 năm tụt dốc thảm hại, càng không thể giải thích vì sao một tập thể từng được ví như “bản lĩnh thép” giờ đây lại mong manh đến vậy. Nhìn quanh đội hình, có lẽ chỉ còn Kimmich là người dám gào thét và chiến đấu đến cùng. Còn lại, có quá nhiều ngôi sao đẳng cấp CLB, nhưng lại không một ai đủ sức kéo cả đội vượt qua nghịch cảnh.
Kết luận
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên tại World Cup 2026, người ta đã có thể lập tức khẳng định tuyển Đức bây giờ đã mất “chất Đức” vốn đã là bản sắc. Xuyên suốt lịch sử, tuyển Đức từng thất bại rất nhiều, từng gục ngã trước cửa thiên đường, nhưng khi ấy họ vẫn chiến đấu đến giây cuối cùng và gieo rắc niềm tin bất diệt. Còn hiện tại, với một lối chơi vô hồn và bản lĩnh nhạt nhòa, việc vượt qua Paraguay để rồi đối đầu với Pháp hay Morocco phía trước có lẽ cũng chỉ dẫn đến những thất bại đau đớn hơn. Thời gian có thể sẽ giúp người Đức tìm lại những chiến thắng, nhưng ngay lúc này, điều tiếc nuối nhất là họ đã tự tay đánh mất thứ bản sắc kiêu hãnh từng khiến cả thế giới phải cúi đầu e ngại.
Bỏ qua nội dung


























































